Thiên lý hay khúc giao mùa tháng tư

Một ngày cuối xuân về lại ngõ quê, khi những cơn mưa phùn vẫn còn vương vấn, dưới gốc cây thiên lý già trồng từ năm trước, đã bắt đầu nhú lên những chồi non xanh man mát lẫn trong những tán lá đan xen, rồi chẳng mấy chốc qua lúc giao mùa, những chồi non mơn mởn ấy sẽ lại đua nhau vươn lên mặt giàn. Để đến khi những chú ve gọi hè về thực sự, là lúc những chùm thiên lý nhỏ xinh giờ vẫn còn e ấp, lấp ló vội khoe sắc trên những tán lá xanh um.

Thiên lý ra hoa vào giữa cái nắng chao chát của mùa hè, nếu những tán lá nhỏ mọc dày, đan xen nhau che kín cả ánh mặt trời, những cành thiên lý như những cánh tay dài mảnh khảnh, bện lấy những thanh tre khô vươn xa, vươn dài quyện lấy nhau đầy sức sống, những chiếc lá như những trái tim xanh ngăn ngắt lồng vào nhau thì những chùm hoa như những chiếc chuông bé xíu khẽ rung rung khi có cơn gió nào thoáng qua níu lại đùa nghịch và ngân lên giai điệu của riêng chúng.

Tôi thích hoa thiên lý từ khi còn bé xíu, những buổi trưa không ngủ ngồi đùa nghịch dưới giàn cây, nhặt nhạnh những bông hoa rơi rụng xâu lại thành vòng, mùi hương man mát, ngòn ngọt thoang thoảng tỏa ra từ năm cánh màu vàng phấn cứ lưu luyến mãi trong tâm trí. Chẳng mấy chốc, một nhánh cây non nớt ngày nào giờ đã vươn mình che rợp cả con ngõ tạo thành một tấm thảm nhung xanh mướt mát, lọc cái nắng cháy thả xuống cả một vùng bóng râm. Hoa thiên lý vị ngọt, tính bình nên ngoài tác dụng làm đồ chơi cho bọn con gái chúng tôi thì đó còn là một món ăn dân dã rất bổ dưỡng và thanh mát trong ngày hè. Tôi vẫn được thưởng thức món canh hoa thiên lý mẹ nấu lẫn với rau mùng tơi và tôm khô, hay thiên lý xào thịt bò, vừa thơm ngon, vừa bùi bùi trong miệng.

Khỏi phải nói là tôi đã thích thú, hứng khởi như thế nào khi được lẽo đẽo theo sau lưng mẹ trảy những nụ hoa đượm mùi nắng. Khua khua đôi bàn tay nhỏ xíu trong làn nước trong veo, tôi được mẹ dạy cho cách rửa hoa khéo léo làm sao mà không bị dập nát. Những ngày mà ngõ quê nghèo, nhà nào cũng nấu cơm bằng củi, thì bát canh thiên lý hăng hắc, bảng lảng vị khói trở thành hương vị rất đặc trưng. Củi cháy lép bép, đầu thanh củi sủi bọt xèo xèo, nêm nếm gia vị vừa ăn, chẳng mấy chốc mà nồi nước đã sôi. Bát canh hoa thiên lý lẫn rau mồng tơi và tôm sẽ thơm ngon nhất nếu nấu vừa tới, rau, hoa không bị nát, bị nồng, cánh hoa vẫn giữ được nguyên dạng, mùi vị giòn ngọt không mất đi. Nước canh trong vắt, màu vàng tươi của hoa, màu xanh lơ của nụ như gom cả sắc màu thiên nhiên vào mâm cơm gia đình. Nếm thử một ngụm, cái vị ngọt thanh mát của hoa thiên lý quyện vào cái vị ngọt đậm đà của tép khô, cả mùa hè oi nồng, nóng bức bất chợt tan biến.

Lớn thêm chút nữa, tôi đã có thể tự mình bắc ghế đi hái cả lưng rổ hoa thiên lý cho mẹ, học được thêm nhiều món ngon hơn. Nhưng những ngày hè oi ả, có bát canh thiên lý nấu với cua đồng hay tôm khô vẫn là ngon nhất. Cuối xuân, hạ về, thiên nhiên lại đang hát khúc giao mùa tháng tư và tôi đã lại thấy những chùm hoa màu nắng lấp ló, e ấp dưới tán lá xanh um…

Trả lời

Bạn quên chưa bình luận kìa!
Xin vui lòng cho biết tên của bạn