Câu chuyện đằng sau bức vẽ “Mẹ chở con trong áo mưa” khiến cộng đồng mạng rớt nước mắt

KTT – Nếu chỉ là một bức ảnh “Mẹ chở con trong áo mưa” đơn thuần thôi thì sẽ ít được chú ý tuy nhiên câu chuyện đằng sau bức ảnh này mới là điều đáng chú ý, khiến cộng đồng mạng rớt nước mắt.

Câu chuyện đằng sau bức ảnh giản dị này đã được chia sẻ trên Henino. Trong cuộc sống ai cũng thế, bất kể bạn là người như thế nào thì đằng sau lưng bạn vẫn luôn có một người mẹ luôn che chở, bảo vệ và ủng hộ. Như một thường lệ, cứ đến ngày của mẹ, mọi người đều thi nhau chia sẻ những kỷ niệm khó quên về mẹ và người phụ nữ này cũng không ngoại lệ.

Gần đây, một người phụ nữ họ Thái, sinh sống ở Đài Loan đã nhớ lại những ngày mưa khi còn bé. Cô cho biết, ngày ấy khi đi học mà gặp trời mưa, mẹ đã tấp xe vào lề, lấy áo mưa trông cốp xe ra mặc và bắt cô trốn đằng sau lưng để không bị ướt. Nhưng lúc đó, cô Thái không thích cảm giác này, cô sợ bị bạn bè chọc ghẹo và cũng không thích mùi áo mưa nên tỏ ra khó chịu với mẹ. Giờ đây, nghĩ lại hình ảnh năm xưa, cô mới cảm thấy hạnh phúc.

Nhớ về những ký ức này, cô Thái đã quyết định vẽ một bức tranh nói lên tâm tư và suy nghĩ của mình. Từng nét vẽ đều thể hiện sự biết ơn và tình yêu của cô Thái dành cho mẹ mình. Sau khi bức vẽ được chia sẻ trên mạng xã hội đã nhận được nhiều sự quan tâm của cộng đồng mạng. Cô nói: “Ngày trước tôi không thích mùi áo mưa, tôi sẽ lặng lẽ nhìn vào con đường nhựa và tự đếm số cho thời gian trôi qua nhanh. Sau đó, tôi lại liên tục hỏi mẹ: “Mẹ ơi đã đến chưa”. Tôi còn sợ bị bạn bè cùng lớp bắt gặp, nhiều lúc chúng nhìn tôi rồi cười chọc ghẹo nên tôi không thích. Chính vì điều này mà nhiều lần tôi đã khó chịu ra mặt với mẹ”.

Câu chuyện chia sẻ trên mạng xã hội đã nhận được nhiều sự chú ý của cộng đồng mạng. Rất nhiều người quan tâm, thậm chí là chia sẻ chính những câu chuyện của họ. Một cư dân mạng bình luận: “Nhớ quá, tôi cũng từng giống như cô ấy, những ký ức đó không thể quay trở lại”, “Mẹ mặc áo mưa trông đẹp làm sao?”, “Tôi cũng từng được bố chở như thế này, lúc ấy bố tôi trông như chiếc ô khổng lồ vậy”, “Hình ảnh làm tôi nhớ lắm, tôi nhớ hình ảnh những con đường nhựa khi ấy hơn”,…

(T/H)