Bí quyết sinh tồn của loài bọ sống ở nơi khô hạn nhất trên Trái Đất

KTT – Ở nơi lượng mưa chỉ rơi vào khoảng 14mm/năm, loài bọ cánh cứng này đã có bí quyết sinh tồn vô cùng độc đáo. Loài bọ này được ví như cao thủ “săn sương” có thể hứng được những giọt nước quý hiếm trên sa mạc.

Namib được ví như “địa ngục của sự sống”, bởi sức nóng cực cao, hơn nữa lượng mưa lại rất thấp dẫn đến khô hạn, rất ít loài động thực vật tồn tại ở nơi đây. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất rõ ràng, ban ngày có thể lên tới 45 độ C, thế nhưng ban đêm có thể rơi xuống âm độ.

Vì thế sương mù giống như một món quà nhỏ bù đắp lượng mưa ít ỏi ở nơi đây. Sống trong sa mạc Namib cũng có nghĩa là phải đối mặt với điều kiện sinh trưởng khắc nghiệt nhất hành tinh. Sương mù dẫu lởn vởn, nhưng không đời nào lại tự gom thành vũng.

Với thảm thực vật ven biển, chuyện bắt sương mù dễ như trở bàn tay. Cây cối chỉ việc vươn lá ra là sương mù tự bám vào, tập hợp thành giọt. Nhưng càng vào sâu trong đất liền, thực vật càng hiếm, chỉ đụn cát là nhiều.

Nhà bọ cánh cứng Stenocara gracilipes chủ yếu sống trong những vùng khô nóng, cách xa bờ biển nhiều cây và cỏ. Cứ mỗi buổi sáng, khi sương mù bắt đầu tràn vào, chúng lại trèo lên đỉnh đụn cát, chuẩn bị sẵn sàng cho công cuộc “bẫy” sương mù.

Thường thì cánh của nhà bọ cánh cứng khá trơn mượt, nhưng riêng cặp cánh của Stenocara gracilipes lại hết sức sần sùi. Sau khi bò lên đỉnh đụn cát, chúng cúi thấp đầu xuống, ngổng cao phần đuôi, tạo ra một góc 45 độ so với mặt đất.

Gió mang theo sương mù quét qua vạn vật, không quên thổi cả vào những con Stenocara gracilipes đang “chổng mông lên trời”. Gặp phải chướng ngại vật, đám hạt sương bé xíu bị giữ lại.

Bề mặt sần sùi của cánh Stenocara gracilipes chính là chìa khóa bắt sương mù. Chúng vừa ngăn gió khỏi cuốn các hạt sương vừa bám vào đi, vừa tạo điều kiện cho các hạt sương khác tiếp tục “dính bẫy”.

Dần dà, những hạt sương li ti bắt đầu tích tụ, cuối cùng đủ lớn để tạo thành một giọt nước. Những cái rãnh trên cánh của con Stenocara gracilipes đang cúi đầu dẫn giọt nước ấy chảy xuống, đến đúng cái miệng khát khô.

Tất nhiên là để “gom” được một giọt nước có đường kính khoảng 5mm này, Stenocara gracilipes sẽ phải “chổng mông” cả hàng tiếng. Nhưng đúng như câu “Kiên nhẫn là mẹ của thành công”, sự khó nhọc của chúng cuối cùng cũng được đền đáp.

Với giọt nước cực lắm mới thu được, Stenocara gracilipes thỏa mãn cơn khát, sảng khoái bắt đầu một ngày mới, mạnh mẽ chống chọi lại cái nóng kinh hồn. “Cái khó ló cái khôn” sống ở một môi trường khắc nghiệt loài bọ này đã tự biết cân bằng để duy trì sự sống.

(T/H)